Xuân Thảo

Tôi đang bước thật nhanh vào nhà để tránh cái nắng như thiêu đốt của Cali mùa hè bỗng ông xã chìa ra một bưu kiện màu vàng và bảo “của BP” . Mở nhanh bưu kiện, một lá thư 2 trang giấy và một cuốn sách rơi ra. Trong thư BP nhắc đến một lời hứa 3 năm trước là sẽ gửi tặng vợ chồng tôi một cuốn sách đầu tay của BP khi nào nó được xuất bản. Những tưởng chỉ là một lời nói đùa nên lời hứa đó tôi đã quên bẳng từ lâu. Vậy mà hôm nay trong tay tôi đang cầm “đứa con tinh thần” đầu lòng đó của BP. Những lời chân tình trong lá thư bất chợt làm buổi trưa mùa hè của Cali dễ chịu hẳn.
“Nước mắt Mùa Đông” là một tác phẩm đầu tay của một chàng lãng tử Việt trên đất Mỹ. Nó chắc chắn không phải là một tác phẩm hoàn mỹ, nhưng văn phong nhẹ nhàng, giản dị, đôi lúc quá chân thật vẫn lôi cuốn độc giả đọc hết một mạch cuốn sách. Những câu chuyện đời và đạo trong cuốn sách có những hình ảnh quen thuộc của tôi, của anh, của chúng ta, của những người con Việt trong thập kỷ 80 và những người Việt xa xứ lúc nào cũng đau đáu nhớ về quê hương.
Sách trình bày đẹp, nhiều hình ảnh của chính tác giả “Hắn vẫn là một người Việt Nam đơn độc như người lữ hành lang thang trên xứ lạ quê người”

Xuân Thảo (Trưng Vương)

 

Độc Giả Kim Hoa:

Đã lâu rồi vì cuộc sống bận rộn nên tôi đã mất đi cái thói quen đọc truyện xưa kia. Tình cờ 1 người bạn text tôi 1 cái link & bảo tôi khi nào rảnh thì đọc thử xem sao. Tôi ậm ừ rồi quên bẵng đi cho đến 1 hôm tôi tình cờ muốn nhắn tin lại cho người bạn ấy thì thấy lại cái link cũ kia. Vì lúc đó có chút thời gian rảnh nên tôi tò mò click vào cái link ấy. Thế rồi tôi đã bị cuốn hút vào truyên ngắn đó từ lúc nào không hay. Tình tiết của truyên không ly kỳ hấp dẫn như trong các truyện ngắn của các nhà văn chuyên nghiệp khác thường dùng để “câu” đọc giả, nhưng lối viết đơn giản, mộc mạc, rất thật & “nguyên chất” của tác giả này đã thật sự cuốn hút tôi. Một cảm giác như được uống lại vị ngọt lịm nguyên chất từ một trái dừa xiêm Bến Tre vừa được hái xuống. Nó hoàn toàn khác hẳn với vị ngọt gắt của thứ nước dừa từ các lon giải khát công nghiệp vẫn được quảng cáo là “Nước dừa non nguyên chất” mà từ lúc xa VN tôi vẫn thỉnh thỏang uống mỗi khi thèm. Như 1 người bị khát từ lâu, tôi lần mò tìm đọc các truyện ngắn của tác giả đã đăng tải online. Sau đó tôi biết ra được tên của tác giả này là Bảo Phán.  Anh chỉ là 1 cây bút nghiệp dư hải ngoại, thật ra công việc chính của anh ta là toán thống kê tại 1 trường đại học tại Mỹ và là 1 người rất đam mê & giỏi âm nhạc. Có lẽ chính vì sự tổng hợp của những tố chất khác biệt đó, nên cách viết của anh rất gọn gàng, rõ ràng & đi thẳng vào những điều mà anh muốn diễn đạt như 1 mathematician giải 1 bài toán học vậy. Tuy nhiên tôi lại không cảm thấy văn của anh bị khô khan mà thay vào đó là sự thoải mái đến từ 1 cảm giác rất gần gũi với các nhân vật & diễn tiến trong truyện.  Có lẽ vì những gì anh viết rất tương tự với những gì tôi vẫn nghe & thấy trong đời sống hàng ngày mà vì sự bận rộn của cuộc sống, tôi đã vô tình bỏ qua nên không thấy được chiều sâu & nét đẹp của những điều bình thường ấy. Chính điều này đã tạo ra một sự thu hút rất tự nhiên & cũng để lại trong tôi những cảm xúc khó quên sau khi đọc truyên của anh. Một cảm giác mà tôi có thể ví như khi ta bình tâm lắng nghe 1 bài acoustic guitar song quen thuộc & sau khi nghe xong rồi nó để lại 1 âm hưởng khó quên trong ta mà chỉ có những nhạc công play bằng cảm xúc thật mới tạo ra được.

Kim Hoa

 

Cựu Đại Úy Không Quân Vĩnh Hiếu:

“Tuyễn Tập Truyện Ngắn Nước Mắt Mùa Đông” là một mớ ký ức góp nhặt của Bảo Phán trong những năm tháng xa quê hương lưu lạc xứ người. Những bài viết biểu lộ bản chất tình cảm của tác giả qua giọng văn đơn giản, nhẹ nhàng,nhưng đong đầy tình cảm của một con người nghệ sĩ.

Đọc qua ta có thể thoáng thấy được con người của Bảo Phán, một con người yêu nước, yêu quê hương thể hiện qua một nội tâm khắc khoải, ưu tư về cuộc sống, ưu tư về số phận của quê hương xứ sở đã bị đổi thay, dân tộc bị dày xéo qua biến cố 75.

Tuy không phải là một nhà văn, nhưng tác giả đã trình bày được những tâm tình của mình qua những mẩu chuyện nhỏ thoáng nét chấm phá của tư tưởng Thiền tông, hay giáo lý Phật pháp, mà Bảo Phán dùng để giải thích đời sống khổ đau, hệ lụy bởi vô thường, bởi lý nhân duyên trùng điệp.

Có lẽ tập truyện ngắn này là một viên gạch đầu tiên trên con đường viết lách của Bảo Phán, nhưng không phải là viên gạch cuối cùng. Hy vọng tác giả tiếp tục tiến bước và thâu lượm những trải nghiệm cuộc sống để cùng chia sẻ với độc giả trong những ngày sắp tới…